Giấy phép: Số 508/GP-BTTTT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 11/12/2007 và được gia hạn tại giấy phép số 57/GP-BTTTT ngày 01/03/2013.

Ngày thành lập Báo Đất Việt: Ngày 11 tháng 12 năm 2007

Tổng biên tập: Vũ Hữu Nghị.

Tòa soạn: Số 27, Lô 4A, Trung Yên 10, Khu đô thị Trung Yên, Cầu Giấy, Hà Nội. Điện thoại và fax: 0432 484 645

Liên hệ quảng cáo: Kim Thoa - ĐT: 090 6767 993 | Email: kimthoa@nhipcaudautu.vn

 
 
Thứ bảy ,07-07-2018 | 20:41 GMT+7

Chỉ vì muốn tranh thủ làm việc này để kiếm tiền mua sữa cho con mà mẹ chồng hằn học mắng nhiếc tôi

Tiền tôi kiếm ra bằng mồ hôi của mình thì hà cớ gì mẹ chồng tôi lại không công nhận.

Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo khổ. Hồi đó, nhà tôi nghèo nhất xã nên việc học hành của chị em tôi cũng bị ảnh hưởng nhiều. Chúng tôi chẳng có quần áo đẹp để đi học như người khác. Đồ chúng tôi mặc đa số là đồ cũ của người khác cho.

Học hết lớp 9, tôi nghỉ học đi bán hàng tạp hóa cho một gia đình ở thị trấn. Tiền lương chẳng được bao nhiêu nhưng tôi được họ nuôi ăn ở nên tôi lấy tiền đó gửi về cho em tiếp tục học. Cũng may nhà tôi ở cũng tốt tính nên họ cho tôi tiếp tục học cấp 3 bổ túc vào buổi tối. Đến bây giờ, thỉnh thoảng về quê tôi vẫn ghé nhà họ chơi. Tôi luôn biết ơn những người đã cưu mang mình.

Năm 24 tuổi, tôi lấy chồng. Chồng tôi là kĩ sư xây dựng, lớn hơn tôi 5 tuổi, là con trai một. Có chồng, tôi buộc phải đi làm dâu chứ không được ra ở riêng. Mẹ chồng tôi tính tình khó chịu, hay moi móc những điều chưa được của tôi để mắng nhiếc. Chồng tôi lại đi làm xa liên tục, có khi cả tháng anh mới về nên không hề biết chuyện tôi bị mẹ chồng hành hạ.

Chi vi muon tranh thu lam viec nay de kiem tien mua sua cho con ma me chong han hoc mang nhiec toi

Chồng tôi là kĩ sư xây dựng, lớn hơn tôi 5 tuổi, là con trai một. (Ảnh minh họa)

Hàng ngày tôi phải thức dậy từ sớm để đi cảng mua cá cho rẻ, tươi ngon. Mua về rồi thì hì hục nấu nướng cho bố mẹ chồng ăn sáng. Mọi việc trong nhà rơi vào tay tôi hết. Từ việc dắt cún di dạo đến chăm sóc cây cảnh, tưới vườn rau, dọn dẹp nhà, nấu nướng ngày 3 bữa. Có những đêm tôi leo lên giường đã là 12 giờ khuya, chân tay mỏi nhừ hết cả.

Thỉnh thoảng về quê chơi, bố mẹ, hàng xóm hỏi chuyện, tôi đều nói dối là tôi sống rất tốt. Tôi vẽ ra một cuộc sống màu hồng để mọi người không lo lắng cho mình. Tiền chồng đưa hàng tháng, tôi cố gắng nhín lại một ít để đem về biếu bố mẹ và mua ít quà cho mọi người. Vì thế ai cũng tin tôi đang nói thật.

Khi mang bầu, tôi không được về nhà nữa. Đó cũng là khoảng thời gian tôi sung sướng nhất. Nhưng khi sinh con rồi, tôi càng thấm thía câu: “Mẹ đẻ mong con, mẹ chồng mong cháu”. Mẹ chồng tôi chỉ chăm chăm bồng bế con trai tôi, tôi đau đớn thế nào bà cũng không hề hỏi han lấy một câu.

Vì tôi ít sữa nên con tôi được bà nội mua cho sữa ngoại uống. Mỗi tháng mẹ chồng cho tôi 2 hộp, còn thiếu đủ tôi tự lo. Chồng tôi làm ăn thất bát, liên tục thua lỗ nên tiền bạc đem về ngày càng ít. Có khi anh không đem tiền về mà còn lấy tiền tiết kiệm đi bù lỗ.

Chi vi muon tranh thu lam viec nay de kiem tien mua sua cho con ma me chong han hoc mang nhiec toi

Bà mắng tôi té tát là làm xấu hổ nhà bà, nhà bà không thiếu tiền đến mức để con dâu đi làm ô sin. (Ảnh minh họa)

Bí thế, tôi xin làm giúp việc theo giờ cho một gia đình giàu có cách nhà chồng 3 cái nhà. Vì vừa trông con vừa làm nên tôi xin chủ nhà được làm từ 11h trưa đến 1 giờ chiều. Đó là giờ con tôi ngủ trưa. Họ cũng đồng ý.

Nhưng khi tôi nhờ mẹ chồng trông cháu giúp tôi để tôi đi làm, mẹ chồng lại phản ứng rất dữ dội. Bà mắng tôi té tát là làm xấu hổ nhà bà, nhà bà không thiếu tiền đến mức để con dâu đi làm ô sin. Tôi khóc nói tôi không có tiền mua sữa bỉm cho con, bà hằn học bảo tôi cắt bớt cữ sữa của con là được. Bà một một hai hai không cho tôi đi làm giúp việc vì sợ mất mặt gia đình.

Nhưng có người mẹ nào nhẫn tâm làm như thế được không? Tôi kiếm tiền bằng chính bàn tay và mồ hôi của mình thì có gì đáng xấu hổ chứ. Tôi đang tính sẽ bế con đi làm cùng mình luôn. Nhưng con tôi mới 5 tháng, tôi sợ cháu không chịu nổi. Tôi phải làm sao đây?

theo helino

TIN MỚI TRONG NGÀY